THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

Trung Quốc trỗi dậy, Việt Nam hưởng lợi

Posted by Admin on Tháng Mười Hai 23, 2010

Việt Nam đang trở nên phụ thuộc chặt chẽ vào chuỗi cung ứng của Trung Quốc. Nhiều linh kiện cho nhà máy sản xuất của Canon tại Việt Nam đến từ Trung Quốc. Đây là ví dụ cho thấy mặt trái trong nỗ lực tiếp bước phát triển sản xuất Trung Quốc của Việt Nam.

Mai Lê

Không chỉ bản thân Trung Quốc, mà cả nước láng giềng Việt Nam cũng hưởng lợi từ sự trỗi dậy của nền kinh tế thứ 2 thế giới này, NYTimes nhận định.

Cách đây chưa đầy 1 thập kỷ, nhiều nhà kinh tế và nhà điều hành doanh nghiệp tin rằng sức hấp dẫn và sự đi lên của thị trường Trung Quốc có thể sẽ hút mất dòng đầu tư vào Hà Nội và TPHCM.

Tuy nhiên, Việt Nam đã bám đuổi tốt nhờ các kế hoạch cải cách kinh tế, nhờ dân số tăng trưởng nhanh, nhờ lao động giá rẻ cùng các hiệp định thương mại tự do. Tất cả những yếu tố này giúp Việt Nam đã trở thành một phần trong chuỗi cung ứng toàn cầu, vốn góp phần vào tăng trưởng của cỗ máy sản xuất Trung Quốc.

Jonathan Anderson, chuyên gia kinh tế thuộc UBS Hồng Kông cho rằng, nếu không có Trung Quốc, Việt Nam có thể chưa mở cửa.

Việt Nam chính thức mở cửa đón nhà đầu tư nước ngoài vào năm 1986. Nhưng đến khi được Mỹ dỡ bỏ cấm vận thương mại vào năm 1994 và hai nước bình thường hóa quan hệ vào năm 2000, thì Việt Nam mới thực sự hòa vào sự bùng nổ kinh tế châu Á

Hiệp định thương mại tự do với Mỹ mang lại động lực thúc đẩy cho các nhà sản xuất hàng dệt may và may mặc Việt Nam, bởi hiệp định này ngay lập tức giảm thuế của Mỹ đánh lên hàng đồ lót nữ do Việt Nam sản xuất từ 60% xuống 0%.

Các công ty sản xuất hàng may mặc của Hàn Quốc, Đài Loan đồng loạt chuyển sang Việt Nam mở nhà máy mới.

Các ngành khác cũng tăng trưởng theo ngành dệt may, từ ngành sản xuất thiết bị gia dụng cho đến xe máy và cuối cùng đến ngành trước đây vốn chịu sự thống trị của Trung Quốc – ngành sản xuất hàng nội thất. Ông Frederick Burke, thuộc công ty Baker & McKenzie ở TPHCM chuyên tư vấn cho chính phủ Việt Nam hơn 10 năm nay, dự báo ngành sản xuất đồ nội thất dần dần sẽ chuyển sang Việt Nam.

Khi Trung Quốc gia nhập Tổ chức thương mại thế giới (WTO) vào năm 2002, nhiều người lo ngại những ngày mà Việt Nam và nhiều nước Đông Nam Á được coi là điểm đến ưa thích của dòng đầu tư sản xuất nước ngoài đã hết.

Một số chuyên gia thậm chí còn cảnh báo khu vực này sẽ phải từ bỏ mô hình phát triển theo định hướng xuất khẩu, và thay vào đó tập trung sản xuất nguyên liệu thô phục vụ nhu cầu của Trung Quốc.

Hiệp định tự do thương mại mà Trung Quốc ký với Việt Nam và 9 nước ASEAN khác vào năm 2002 có vẻ càng làm tăng lo ngại trên.

Theo hiệp định, đến năm 2015, các nước nghèo như Việt Nam mới phải mở cửa cho hàng hóa Trung Quốc, Trung Quốc trong khi đó đã ngừng áp thuế lên sản phẩm nông nghiệp của họ vào năm 2003.

Thỏa thuận trên có lợi cho Việt Nam, nước xuất khẩu gạo, hạt tiêu, cà phê hàng đầu thế giới, đồng thời là nước xuất khẩu ròng dầu. Trong khi đó, nhóm nước Singapore, Malaysia và Thái Lan phải nỗ lực leo cao trên bậc thang giá trị với những sản phẩm công nghệ cao hơn để chạy đua với Trung Quốc.

Rồi Trung Quốc cũng gặp khó với vấn đề bản quyền công nghệ, thiếu hụt lao động có tay nghề, mức lương lao động tăng cao khiến  nhiều công ty nước ngoài, nhất là Nhật Bản, chuyển việc sản xuất trở lại các nước Đông Nam Á.

Việt Nam trong khi đó đang chờ đợi cơ hội với lực lượng lao động được đào tạo tốt hơn, có kỷ luật và chi phí lao động cũng thấp hơn.

Theo Ngân hàng Thế giới, lương tối thiểu tại 2 thành phố lớn nhất của Việt Nam hiện vào khoảng 75USD/tháng, bằng khoảng một nửa so với lương lao động tại tỉnh Quảng Đông – Trung Quốc.

Việt Nam đang trở nên phụ thuộc chặt chẽ vào chuỗi cung ứng của Trung Quốc. Nhiều linh kiện cho nhà máy sản xuất của Canon tại Việt Nam đến từ Trung Quốc. Đây là ví dụ cho thấy mặt trái trong nỗ lực tiếp bước phát triển sản xuất Trung Quốc của Việt Nam.

Nhập khẩu máy móc và thiết bị từ Trung Quốc góp phần lớn khiến Việt Nam chịu thâm hụt 11,5 tỷ USD với Trung Quốc trong cuộc đua cải thiện sản xuất và cơ sở hạ tầng.

Theo chuyên gia kinh tế cấp cao của Ngân hàng Thế giới, ông Đinh Tuấn Việt, hiện tại, khi Trung Quốc đang tiến hành các bước nhảy vọt trong các ngành công nghiệp sạch hơn và định hướng tiêu dùng nhiều hơn, câu hỏi đặt ra là Việt Nam đã tiến đủ xa để theo bước Trung Quốc chưa? Liệu Việt Nam có sẵn sàng và có khả năng hấp thụ dòng đầu tư nước ngoài mới xuất hiện do kết quả từ thay đổi về cơ cấu tại Trung Quốc?

Ông Việt cho rằng, Việt Nam còn nhiều hạn chế nếu muốn nắm bắt cơ hội trên: cơ sở hạ tầng và vận tải kém, lực lượng lao động dù dồi dào nhưng còn thiếu nhiều kỹ năng.

Trong khảo sát môi trường kinh doanh của Ngân hàng Thế giới, Việt Nam vẫn đứng sau Trung Quốc. Việt Nam ở trên Trung Quốc nếu xét về khởi nghiệp và tuyển dụng lao động, nhưng thấp hơn khi xét tiêu chí bảo vệ nhà đầu tư và thực hiện hợp đồng.

Tuy nhiên, Việt Nam có vẻ đang dành được sự quan tâm để trở thành địa điểm thay thế Trung Quốc với các nhà đầu tư nước ngoài.

Theo NYTimes

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: